Chương 2
Rừng Đêm Paris
Rừng đêm hoang vắng ai quân tử ?
Dám nhặt hoa tàn trong gió mưa !
Hoa đã tàn hương phai nát nhụy,
Ai là quân tử nhặt tàng hoa ?
*
Đêm giao thừa để bước qua năm Kỷ Mùi (1978-1979). Vào mùa Đông của Tây phương, ngoài trời tuyết trắng phủ trùm cả thủ đô Paris. Từ khi Mai Ly nhận được lá thơ của chồng xin ly dị, nàng mang nặng trong lòng một nỗi buồn lo vô tận. Mặc dầu đầu óc Mai Ly như tơ vò chỉ rối. Nhưng nàng vẫn gượng vui trong bữa tiệc giao thừa ở căn appartement năm phòng khá khang trang tại đường Vaugirard quận 15 Paris. Bạn bè trai gái đầy đủ, khoảng ba chục người. Tiệc xong lối một giờ sáng thì tan, các bạn chúc mừng và ra về, chỉ còn lại hai chị em Mai Linh và Mai Tân. Mai Ly dọn chén bát xuống bếp, nàng loáng thoáng nghe hai chị ấy bàn tính, Mai Tân nói với Mai Linh :
- Chị à, trông Mai Ly hốc hát mặt nám, môi thâm, chị nên dẫn elle đi làm đi.
- À để chị hỏi elle coi.
- Chị đừng nghe lời Mai Huyền hay là ai hết. Mình chơi với elle lâu rồi, elle dễ thương có bao giờ elle hại ai đâu.
Mai Ly từ dưới bếp lén nghe. Nàng trở lên salon từ từ chen vào chính giữa hỏi :
- Hai chị nói gì em vậy ?
Mai Tân nhìn Mai Ly :
- Moa nói với chị moa dẫn toa đi làm.
- Làm gì ?
- Làm hộp-đêm "boîte-de-nuit" như tụi moa. Nhưng bây giờ moa đã lấy chồng, chị moa thì chưa có. Toi nên đi làm với chị moa đi.
Mai Ly có vẻ suy nghĩ, nàng châm thêm điếu thuốc và đứng dậy thở ra và nói :
- Làm cái gì lạ, chớ cái nghề đó đâu có lạ. (Đôi mắt Mai Ly nhìn xa xăm) nàng tiếp :
-Lại nối tiếp con đường của ‘’Thúy Kiều, Đạm Tiên !’’. Em trở lại nghề xưa để tìm "Thúc-Sinh" hay "Từ-Hải" đây ? Nhưng hai con của em còn nhỏ, đi làm đêm rủi chồng em về bất thình lình nửa đêm mà không có em nhà thì kể như em mất hai con vĩnh viễn.
Mai Linh nhìn Mai Ly bằng ánh mắt trìu mến xót xa, nàng nhẹ giọng :
- Lo gì toa, xem mấy đứa bạn của mình có ai rảnh nhờ lại đây ngủ với mấy đứa nhỏ, rồi sau nầy đi làm có chút tiền thì toa mướn "baby-siter".
- Chị nói cũng có lý. Mà "boîte" đó ở đâu vậy chị ?
- Ở ngoài khu "Champs-Élysées" gần Công Trường "Khải Hoàn Môn" (Arc de Triomphe).
- Để em xuống bếp xem lịch ngày nào tốt nhé ! (vài phút sau Mai Ly trở lên)... Ôi hay quá, ngày mai tốt chị ơi !
- Ngày mai toa lên nhà moi nha ! Nhớ sửa soạn đẹp, mặc soirée nghe toi. Chỗ nầy khách toàn là mấy ông lớn, thứ thượng thặng, thế nào toa cũng lấy chồng nữa đó.
Mai Ly nhìn Mai Linh, nàng thở ra và nói :
- Lấy chồng ! Em nghe hai tiếng "lấy chồng" giống như cho em uống thuốc độc vậy đó hai chị ơi !
Mai Tân và Mai Linh, hai chị em đều cười. Mai Tân :
- Toa không thấy sao ? Như moa nè ! Chồng moa, moa gặp ở trong đó chớ đâu. Toa còn nhớ đám cưới của moa không ?
- Dạ, nhớ chớ. Đám cưới của chị ở miệt "Saint-Claude", gần ranh giới Pháp và Thụy Sĩ. Chị mướn-bao gần hết phòng ở khách sạn cho tụi này xuống ăn lễ cưới. Bên chồng chị có hãng chuyên môn cắt và mài hột xoàng "Diamontaire". Chị thật là có phước được cưới hỏi đàng hoàng, mà chồng chị nhỏ hơn chị cả chục tuổi, anh ấy con nhà giàu, học giỏi, đẹp trai nữa. Còn em thì hay đi mê mấy ông già !
Mai Linh cười, và nói với Mai Ly :
- Vậy, thì toa sẽ gặp vua ở đó.
- Thôi, em không thích vua-chúa đâu. Lấy chồng làm vua nhốt em tối ngày ở trong cung cấm. Em không ham chút nào.
Mai Linh, nhìn đồng hồ :
- Ý, chết. Trời khuya quá rồi. Thôi, moi và Mai Tân phải về, tối mai mình gặp nha Mai Ly ! Nhớ nghe toi, trưng diện như công chúa để gặp hoàng-tử.
- Em mong gặp được quân-tử đủ rồi. Thôi, hai chị về hén ! Mai mình gặp lại.
Hai chị em Mai Linh và Mai Tân đã ra về. Mai Ly vào phòng nhìn hai con đang ngủ say. Nàng trở ra salon ngồi hút thuốc, suy nghĩ và nhủ : "Mình phải đi làm chớ, bây giờ không còn cách nào hơn nữa. Bởi xung quanh mình còn nhiều bổn phận nặng nề lắm. Mà lại nghe tin ở Việt Nam đang ăn cơm độn khoai và bo-bo. Mình còn mẹ già, ba gia đình hai anh một chị cộng luôn các cháu lên khoảng hơn bốn chục người. Còn thân phận mình và hai con ngày mai chẳng biết ở đâu ? Ôi, sao bao nhiêu nỗi lo rầu cứ trút lên đầu mình vầy nè trời !".
Trong lòng Mai Ly chất chứa ngổn ngang những nỗi sầu lo như tơ vò chỉ rối. Rồi nàng ngủ thiếp trên salon đến sáng.
Chiều hôm sau, Mai Ly điện thoại nhờ cô bạn tên Nữ lại trông chừng và ngủ lại với hai con. Nàng cố gắng chải chuốt, điểm phấn thoa son cho thật đẹp. Mái tóc chấm vai vén qua bên mép tai trái mặc áo soirée đen hở lưng thật thấp, phấn son hơi đậm, nhứt là "đôi mắt u uẩn buồn tiễn đưa" và đôi mi cong vút.
Từ đó Mai Ly đi làm chung với Mai Linh ở "Cabaret Lucky-Luck". Mãi đến khi chỗ đó có nhiều gái Á Châu đến bốn năm cô. Thấy vậy nàng đi xin làm ở một Cabaret khác gần đó.
Một đêm nàng gặp một ông khách Mỹ gốc Đức, tên Wolgang K. biết nói tiếng Pháp, tuổi khoảng bốn mươi, gương mặt nghiêm trang, cương trực, tóc muối tiêu. Lời qua tiếng lại, nàng được biết ông ta là một công chức cao cấp trong Tòa-Bạch-Ốc, Hoa-Thịnh-Đốn. Chàng không như những người khách tầm thường, cữ chỉ khiêm tốn, lịch sự mời Mai Ly uống "Champagne". Cuối cùng chàng hẹn Mai Ly tối mai đi dùng cơm với chàng. Mai Ly rất vui vẻ nhận lời.
Wolgang K. ở khách sạn "Crillon" ngay Công-Trường "La Concorde", một trong những khách sạn sang trọng nhứt Paris. Nơi mà Vua Chúa, Nữ Hoàng, Tổng Thống, hoặc những nhà tỷ phú giàu thượng thặng thường hay đến "ngự" nơi đây. Mai Ly cũng đã ở đây ba đêm, làm "cô tình nhân" ngắn ngũi với chàng Bá Tước người Anh trẻ tuổi đa tình, mà nàng làm quen trong café-nhà hàng "Foukets" nằm trên góc đại lộ Champs-Élysées và Georges V quận 8 Paris...
Để hôm sau gặp lại Wolgang, Mai Ly sửa soạn chỉnh tề, nàng lấy taxi đến khách sạn. Taxi vừa đậu ngay cửa khách sạn, có chú gác cửa ra mở cửa xe và đưa nàng vào salon. Vừa vào là thấy Wolgang đã đợi sẵn ở đó. Chàng đứng dậy bắt tay và hôn trên bàn tay nàng, chàng hỏi :
- Mai Ly, em thích đi ăn nhà hàng nào ?
Mai Ly thấy Wolgang có cung cách quý phái, nàng đề nghị đi nhà hàng "Pré-Catelant". Wolgang đồng ý ngay. Và hai người lấy taxi đến đó. Nhà hàng "Pré-Catelant" cũng một trong những nhà hàng sang trọng nhứt, nằm giữa rừng cây "Bois de Boulognes". Nơi đây một người ăn khoảng một ngàn quan Pháp. Giá rượu thì còn tùy. Vì carte rượu ở đây, chai rẻ nhứt sáu trăm quan, chai mắc nhứt hai mươi lăm ngàn quan. Tùy khách lựa chọn.
Trong khi ăn, Mai Ly đưa ánh mắt đưa tình, hỏi :
- Anh Wolgang ! Chắc tối hôm qua là lần đầu tiên anh vào "cabaret" phải không ?
Chàng nhìn Mai Ly, rồi nắm bàn tay nàng, nói :
- Sự thật, lần đầu tiên. Vì anh là người đàn ông đứng đắng nhứt thế giới.
Mai Ly nghe Wolgang nói thế, nàng bất mãn buông tay Wolgang ra, vội vàng vọt miệng hỏi mà không cần suy nghĩ :
- Sao ! Anh nói gì ? Anh cho anh là người đứng đắng nhứt thế giới phải không ?
- Đúng. Chắc chắn rồi.
Mai Ly nhìn thẳng vào mặt Wolgang, nàng nói gằn từ tiếng :
- Đứng đắng ! Đứng đắng ! Hứ, mà sao anh đang ngồi kề bên một "con đĩ" ?
Wolgang bất chợt bị Mai Ly hỏi. Đang cầm dao nĩa trên hai tay, chàng bỏ rơi xuống, ngồi thừ ra, mặt tái xanh, lời nói nghèn nghẹn trong cổ họng. Ngồi im lặng ráng nuốt cho xong bữa cơm hơi đắt tiền. Sau đó chàng ta không nói gì thêm. Mai Ly thấy chàng ta bị một cú đấm vào lòng tự hào. Mai Ly xin phép đi làm, vì lý do cần tiền. Chàng vội hỏi :
- Em cần tiền ! Em cần bao nhiêu ?
Mai Ly nhủ thầm : "Như vậy chưa đủ cho hắn sao, mà còn chọc mình thêm". Nàng trả lời một giọng gay gắt :
- Em rất cần tiền, nhưng không phải là tiền của anh. Thôi, xin chào anh.
Mai Ly ra nhờ chú giữ xe gọi taxi dùm. Nàng leo lên taxi trực chỉ đến Đại lộ Georges V.
Thế mới biết, gần như hầu hết tất cả đàn ông khi gặp một cô gái mà họ ưa thích vừa mắt (bất kể hạng nào) họ đều tự xưng mình là người đứng đắng để chiếm đoạt trái tim nàng. Nhưng "đi đêm có ngày gặp ma" đấy các ngài ơi !
Còn tâm tánh của Mai Ly đôi khi người ta khó hiểu, nàng hay "nổi cơn gió bụi", ngạo mạng, ngang tàn, gàn bướng và rất đặc biệt. Cuộc đời nàng ăn học rất ít. Nhưng nhờ có sắc vóc duyên dáng trông rất sang cả... "Sắc đẹp" có thể đổi được nhiều thứ trên đời. Nhờ vậy mà lắm Mai Ly lần lâm vào hoàn cảnh nghặt nghèo - Bất đắc dĩ và kẹt quá thì nàng nhào đầu vào vũ trường, bar, cabaret làm việc. Mà cũng nhờ chính nơi đó là "trường đời" cho nàng học không biết bao nhiêu bài học, lấy đó làm kinh nghiệm sống với đời. May mắn cho nàng làm nơi nào cũng sang trọng - không bị "Ma-cô" lạm dụng, khuấy phá hay làm tiền. Vì làm đĩ bất đắc dĩ nên đôi khi nàng bất cần đời. Có khi ông chủ phải lắc đầu luôn. Nhưng một khi họ đã làm chủ thì họ hiểu mỗi cá tánh của nhân viên. Bởi người ta thường hay nói : "Kẻ có tài hay ỷ lại", hoặc "ngựa hay, giỏi thường là ngựa chứng". Nhưng Mai Ly thì chẳng có tài, chẳng đẹp gì cho lắm. Nàng là một người con gái ít học (học lóm nhiều hơn), hay chỉ tự học qua sách vở và tự giáo dục theo "trường đời" lừa-đảo hay đạo-đức dạy nàng mà thôi. Vì không có mẹ cha dạy dỗ, giáo dục gì cả. Nàng sống và lớn lên như cây cỏ dại giữa "rừng đời", hên, xui, may, rủi nàng bất cần. Và từ bé đến giờ lại gặp không biết là bao trận cuồng phong, giông bão trong đời. Riết rồi nàng giống như loài dã thú giữa rừng đời này. Nhưng nàng được một cái là làm gì làm lúc nào cũng nhớ nghĩ đến mẹ và hai con. Nhờ thế mà đôi khi nàng phải nhịn nhục. Và nàng thường thương xót kẻ sa cơ thất thế. Khi nào nàng làm có tiền là đem giúp người lúc túng ngặt. Đã làm người thì ai ai cũng có tánh hư, tật xấu. Mai Ly cũng là phàm phu tục tử như ai.
Sau những ngày tháng lo âu, sầu muộn. Mai Ly bị nội bệnh (có lẽ vì buồn lo đến thúi ruột?). Nhưng nàng vẫn phải đi làm đêm. Vì nàng tự thấy mình có bổn phận và trách nhiệm lo cho nhiều người. Lẽ đương nhiên là phải lo cho mẹ và hai con của nàng rồi. Nhưng tánh nàng hay lo bao đồng lòng bao la.
Con thuyền không bến đang trôi,
Một cô lái, nhiều người ngồi trên ghe.
Ráng chèo, ráng chống chiếc bè,
Gió giông cuốn cuộn, lòng nghe nát lòng.
Thế rồi trời tạnh, mây trong,
Thuyền cặp bến, như hằng mong mọi người.
Thứ Ba, 10 tháng 1, 2012
Chương II - Mai Ly III (phỏng theo đời Việt Dương Nhân)
Chương I - Mai Ly III (phỏng theo đời Việt Dương Nhân)
Mai Ly III
"Ly Hương"
Chương 1
Sau khi Mai Ly được Jean-Jacques cưới và đồng thời nhìn nhận Hữu Trí và Mai Tâm. Xem như nàng đã thắng cuộc. Nàng trở về với bổn phận làm vợ, làm mẹ. Nàng bắt đầu đi học đánh máy, kế toán, cắm hoa, tiếp tân, gia chánh và tiếp tục học Pháp văn tại Trung Tâm Văn Hóa Pháp. Thường ngày Mai Ly đi học Jean-Jacques bảo chú Tửng tài xế đưa rước. Cuộc sống của Mai Ly thật là sung sướng và sang cả.
Bãy giờ Mai Ly được hai mươi lăm tuổi, dáng vóc vẫn còn hấp dẫn nên những ong bướm dập dìu trêu chọc. Vì thế mà J.J. ghen dữ lắm. Chàng muốn chú tài xế đưa rước và gián tiếp theo dõi nàng. Nhưng tâm tánh của Mai Ly không thích bị ràng buộc. Hễ nàng thấy J.J. vui vẻ thì nàng hay năn nỉ xin J.J. tặng cho một chiếc xe đạp. Nàng xin riết rồi J.J. phải chìu ý nàng. Có chiếc xe đạp Mini màu xanh mạ non hiệu Peugeot, Mai Ly tha hồ rong chơi mà không bị ai theo dõi đợi chờ.
*Biến cố ngày 30 tháng 4 năm 1975.Khoảng giữa tháng mười một, Mai Ly cùng các con cuốn gói theo chồng hồi hương về Pháp. Gia đình nàng cư ngụ tại Paris quận 15. Nàng sống êm đềm với J.J. được hai năm. Sau đó, nàng nhập cuộc với những văn-nghệ-sĩ để lo tổ-chức văn nghệ giúp vui đồng bào Tị Nạn. Vì nàng không thể làm ngơ an hưởng sung sướng được, nên bung ra phụ giúp Thuyền-Nhân trong những trai Tị-Nạn ngoại-ô Paris. Rồi đi họp hội, tập tuồng nên thường về nhà rất khuya. Mới đầu J.J. còn chìu theo ý Mai Ly, chàng thường đưa rước nàng mỗi khi về quá khuya. Nhưng sau đó, J.J. không chịu nổi nữa. Nên hai vợ chồng thường gây gỗ với nhau. Một hôm J.J. nói :
- Hồi còn ở bên Việt Nam tâm tánh của em 50% Việt, 50% Tây. Bây giờ qua đây, em tới độ 200% Việt Nam làm sao anh chịu nổi ?
Mai ly ương ngạnh trả lời :
- Chịu không nổi thì anh cút đi (te tires).
Mai Ly thật là một thiếu phụ quá nông nổi. Có lẽ cha mẹ sanh con, trời sanh tánh chăng ? Nàng quen thói gàn bướng bất chấp những khuôn khổ, nề nếp của người đàn bà đã có chồng có con.
Thường khi nổi lên cơn giận, nàng chẳng sợ ai, và cũng chẳng sợ một áp lực nào cả. Tâm tánh phóng khoáng, phiêu lưu và bất cần ngày mai. Đôi khi nàng đứng trước một việc mà nàng muốn làm. Nếu bị ai cản trở hay hù dọa hoặc làm chướng ngại là nàng sẵn sàng liều mạng. Một khi nàng đã muốn thực hiện một việc gì thì nàng tiến hành cho bằng được. Một, phải thực hiện. Hai, là chỉ có chết thôi. Chớ nàng không bỏ cuộc thụt lùi. Tại vì sự gan lì và cứng đầu ấy mà cuộc đời của nàng cứ nổi trôi nhồi dập theo lượn sóng ba đào của biển đời mênh mông này. Nhưng cái bẩm sinh ấy nàng vẫn còn tánh nào tật nấy.
Cuối cùng J.J. chịu hết nổi. Chàng đòi ly dị và đổ hết lỗi lầm cho Mai Ly để chàng không phải cấp dưỡng tiền bạc. Tánh tự ái, kiêu ngạo, gàn bướng. Mai Ly bất cần sự cung cấp của J.J. Mặc dầu trong lòng nàng rất lo lắng những ngày sắp tới rồi đây sẽ ra sao cho ba mẹ con của nàng. Những ngày tháng lo âu làm thân xác Mai Ly gầy ốm, xanh xao, mặt nám, môi chì. Mai Ly không còn tinh thần đi họp hội hay hát ca gì nữa cả. Nàng đi xin rửa chén hoặc chạy bàn cho những nhà hàng mà nàng đã từng làm khách nơi đó. Cuối cùng họ chỉ nói : "Làm sao dám mướn chị, làm sao đủ tiền trả lương cho chị v.v..". Giữa đời, khi "té ngựa" mới rõ ai là thật tình thương mình, giúp đỡ mình. Chứ khi còn vàng son danh vọng thì những lời vuốt ve nịnh bợ không có giá trị chút nào. Nhưng Mai Ly tự hiểu biết và tự trách mình : "Ai biểu tại mầy nghèo, tại mầy không có tiền nên người ta coi mầy không ra gì là đúng rồi. Vì đời là thế ! ".
Thứ Tư, 4 tháng 1, 2012
Chương kết - Mai Ly II (phỏng theo đời Việt Dương Nhân)
Chương kết
Ngày tháng trôi qua, Mai Ly cứ tái diễn; đi nhậu, đi nhảy đầm. Rồi một hôm nàng thấy vô lý quá. Nàng mạnh dạn hỏi J.J. :
- Anh à ! Em muốn anh phải cưới em và đồng thời nhìn nhận hai đứa nhỏ luôn. Anh nghĩ sao ? Nếu anh không muốn thì xin giã biệt nhau vĩnh viễn.
J.J. thừa hiểu tâm tánh của Mai Ly. Chàng chăm chú nhìn nàng và nói :
- Cưới em và nhìn nhận Mai Tâm. Còn Hữu Trí thì em cho anh đợi đến khi nó được mười hai tuổi...
Mai Ly vừa nghe J.J. nói. Nàng tức tốc đứng dậy :
- Cưới em và nhìn cả hai đứa nhỏ. Bằng lòng hay không tùy anh.
J.J. cảm thấy Mai Ly quá cương quyết, chàng hạ giọng nói :
- Anh xin em cho anh điều kiện như anh đã nói với em.
- Được. Em cũng xin anh cho em vài ngày suy nghĩ.
- Tùy em.
J.J. tưởng Mai Ly đồng ý điều kiện của chàng đưa ra. Nhưng không phải như chàng nghĩ. Mai Ly đi đêm nhiều hơn nữa. Nàng thường nhủ thầm :
- Nhận thì nhận cả ba, chứ hắn cưới mình và nhìn nhận chỉ có Mai Tâm. Còn Hữu Trí rồi đây sẽ ra sao ?
Ôi ! Thật nhiều câu hỏi trong đầu nàng. Mai Ly tốn biết bao là nước mắt, khi nghĩ đến hai con, và nàng cũng thường tự trách mình :
- Lỗi tại tôi ! Lỗi tại tôi ! Cuối cùng nàng buông thả cho số mệnh trôi tới đâu hay tới đó. Mai Ly vẫn đi chơi, đi nhậu, đi nhảy đầm bừa bải. Vì nàng cố ý đi tìm một người đàn ông nào có thể nhìn nhận hai con của nàng. Mỗi lần sực nhớ trong khai sanh hai con đề: "cha vô danh", tâm hồn Mai Ly muốn điên lên, và nước mắt cứ chảy dài.
*Trái đất tròn và lớn rộng nhưng xoay vòng. Một ngày đẹp trời Mai Ly gặp lại người khách cũ. Người khách đã từng cho nàng uống nước trà năm xưa, ông chưa hề đụng chạm tới thân thể nàng.
Trưa chủ Nhật tại "Club-Nautique" (Cầu Kinh). Trời nắng chang chang, Mai Ly mặc bộ "bikini" màu đỏ hai mảnh vải nhỏ đưa cả thân hình màu da ngâm ngâm bóng láng trông rất hấp dẫn, mái tóc đen huyền dài óng ả buông thả che hết cả lưng. Nàng đang đùa giỡn với hai con bên hồ nhỏ dành riêng cho con nít phía bên trong. Một người đàn ông tuổi chừng bốn mươi đang đứng nhìn Mai Ly tự nãy giờ, ông ngập ngừng rồi hỏi :
- Xin lỗi ! Có phải cô tên là Mai Ly không ?
Mai Ly ngạc nhiên xoay mình nhìn cười mỉm chi :
- Đúng. Còn anh, hình như tôi đã gặp anh ở đâu ?
- Tôi là Ray S. đây.
- Tôi không còn nhớ tên anh, và cũng không nhớ tôi đã gặp anh ở đâu ? !
- "Rừng Trúc bar" ( Forêt de Bambou bar).
- À, tôi nhớ rồi. Ủa, anh còn ở Việt nam sao ?
- Tôi đã mãn nhiệm kỳ trong Hải Quân đã trở về Mỹ. Vì tôi thích sống ở đây nên xin trở qua làm việc.
- Bây giờ anh làm gì trong dân sự ?
- Kế toán cho "Bộ Tư Lệnh Hải Quân" của Mỹ.
- Hiện anh làm ở đâu ?
- Sàigòn, đường Phan Đình Phùng.
- Anh có vợ chưa ?
Ray im lặng vài giây rồi trả lời :
- Có. Vợ tôi là đàn bà Nhựt.
- Người Nhựt !
- Vâng ! Nhưng hiện giờ thì vợ tôi đang về bên Nhựt. Sau đó sẽ qua Mỹ ở luôn.
- Vậy anh còn ở đây bao lâu nữa ?
- Sáu tháng. Có lẽ tôi sẽ xin ở lại Việt Nam thêm vài năm nữa.
- Vợ anh sẽ trở qua Việt Nam ?
- Không. Vợ tôi không hạp ở đây ?
- Tại sao vậy ?
- Có gì là lạ. Bởi vì mấy năm trước tôi được biết cô có bạn trai người Pháp. Tôi thất vọng, bèn lấy phép qua Nhựt chơi. Rồi tôi gặp một cô gái Nhựt có vóc dáng và gương mặt thật là giống cô. Tôi vội cưới ngay. Sau đó đưa nàng sang đây. Rồi tại tôi hay nhắc nhỡ về cô. Vì lý do đó nên vợ tôi hơi ghen và không thích ở Việt Nam.
Mai Ly nghe lòng vui vui, vì có một người đàn bà khác ghen với mình, nàng nói :
- Anh làm cho vợ anh ghen rồi.
- Đành chịu chứ biết làm sao đây ? Hơn nữa, tôi cũng đã có kể chuyện tình của tôi cho nàng nghe trước khi làm lễ cưới.
- Thôi. Em hiểu rồi...
Ray nhìn Mai Ly, quay sang nhìn Hữu Trí và Mai Tâm, chàng hỏi :
- Hai đứa nhỏ này là con của cô đó hả ?
- Dạ. Chúng nó là con của em. Anh gọi em bằng em đi.
- Được.
Ray đưa hai tay xốc hai đứa nhỏ lên và vui vẻ nói tiếp :
- Ước gì tụi nó là con của anh !
Mai Ly cười gượng và nói :
- Rất tiếc, tụi nó không phải là con của anh !
- Chắc em hạnh phúc lắm. Chồng em đâu ?
- Em đâu có chồng. Các con của em chỉ mang họ mẹ. Còn cha thì... vô danh !
Ray nhìn Mai Ly mà lòng chàng đang tiếc nuối một cái gì. Có lẽ chàng thương hại Mai Ly, Ray thở ra và nói :
- Hai đứa dễ thương quá. Nhưng xin lỗi em. Cha tụi nó là ai. Có phải ông người Pháp mà em...
Mai Ly nói nhanh :
- Gần như vậy. Nhưng... không là vậy.
- Sao kỳ thế hả em ?
Ánh mắt Mai Ly lộ ra nét buồn buồn. Nàng thả bộ dọc theo bờ sông. Ray nắm tay hai đứa nhỏ đi từ từ. Mai Ly nói :
- Ray ! Anh biết thuở xa xưa. Anh là người khách cho em uống nước trà. Tính ra đến nay cũng đã bảy tám năm rồi. Nói làm sao cho hết những chuyện đời em đây ?
Mai Ly và Ray cùng hai đứa nhỏ đến ngồi lên một cái băn, quay mặt hướng ra ngoài sông nhìn những đám lục bình trôi trôi theo dòng nước. Ray nói :
- Em vẫn còn đây. Mặc dù bao năm qua anh có vợ. Có một dạo anh cố ý tìm em để biết tin tức của em trong mấy cái snack bar nhưng sau đó, anh được biết em vẫn sống với bạn trai người Pháp. Bởi dạo đó anh thua cuộc nên bỏ đi cưới vợ. Anh luôn nghĩ rằng em sống rất hạnh phúc.
- Hạnh phúc !
Đôi mắt Mai Ly long lanh ngấn lệ. Trí chồm lại hỏi :
- Sao mẹ khóc vậy ?
Mai Tâm cũng tuột xuống đùi của Ray chạy lại hỏi :
- Mẹ khóc đó !
Mai Ly liền chậm nước mắt và nói với hai con :
- Mẹ đâu có khóc. Tại bụi rớt vô mắt mẹ đó.
Trí và Tâm trở lại leo lên hai bên đùi của Ray ngồi tiếp. Mai Ly thấy cảnh ấy, nàng nhủ : Hai đứa con mình coi tụi nó mến Ray dữ à ! Nàng đâm chiêu buồn bã. Ray thây vậy liền hỏi :
- Sao mà em buồn vậy ?
- Em biết nói gì đây ? Sau bao năm dài sóng gió đến đời em.
- Mai Ly ơi ! Em làm anh đang nhói tim đây.
- Còn gì để đau nữa hỡi anh ! Ngày nay anh đã có vợ. Còn em... Em thì vẫn còn sống chung với người bạn trai Pháp. Ông ấy bằng lòng cưới em và nhìn nhận chỉ một đứa con gái thôi.
- Sao Vậy em ?
- Vì Hữu Trí là con riêng của em, cha nó là một chàng trai Mỹ.
- Trí là con của Mỹ ?
- Vâng ! Thật oái oăm thay !
- Bây giờ em liệu cách nào ?
- Cách nào ! Em phải nhờ anh giúp em.
Chắc chắn là anh sẽ giúp em rồi, em đừng buồn. Còn Mai Tâm là con của Pháp ?
- Mỹ hay Pháp gì, tụi nó cũng là con của em.
- Anh hứa là anh sẽ lo cho ba mẹ con tròn vẹn.
Đến giờ có bạn cho ba mẹ con của Mai Ly quá giang về. Nàng và Ray chia tay và hẹn hôm nào sẽ gặp lại.
Ray an ủi Mai Ly bằng trái tim chân thật. Mai Ly không ngờ là Ray yêu nàng khi xưa. Lúc ấy, Ray chỉ là người khách thường ngày đến chơi bài và cho nàng uống nước trà. Chớ Ray không tán tỉnh đòi hỏi mời mộc gì cả. Rồi thời gian xoay chuyển, Mai Ly trôi theo dòng đời. Bây giờ mọi sự trễ hết rồi. Ray đã có vợ, có con. Tình của Ray yêu Mai Ly vẫn còn đọng mãi trong lòng chàng. Mai Ly vừa chợt thấy sau bao năm dâu bể.
Từ ngày Ray và Mai Ly gặp lại. Mai Ly đem nỗi lòng riêng kể cho Ray nghe. Tình yêu sống lại nơi đáy lòng của Ray. Và chàng có lòng thương hại cho Mai Ly nữa. Chàng tìm cách an ủi và lo lắng. Bấy giờ giữa J.J. và Mai Ly sống rất căng thẳng. Nàng buồn chán và ngả vào vòng tay đầy yêu thương của Ray. Một sự ngoại tình ngoài ý muốn. Mai Ly thả trôi đời mình và lòng luôn muốn tìm kiếm một người đàn ông để cưới nàng và nhìn nhận hai con.
Ngày tháng qua nhanh. Sự liên hệ giữa Ray với Mai Ly rất khắn khít. Một hôm Ray khuyên Mai Ly :
- Em hãy tin đi, J.J. sẽ cưới em và nhìn nhận luôn hai đứa nhỏ.
- Em hết hy vọng rồi anh ơi !
- Em can đãm và giữ vững niềm tin, vì có anh đây.
- Anh sẽ làm gì ? Anh muốn gặp J.J. hả ?
- Không. Không bao giờ anh gặp hắn.
- Chớ anh bảo em phải tin tưởng cái gì ?
- Rồi đây em sẽ thấy. Em cứ lui tới với anh, và cho anh biết thái độ của J.J.
Mai Ly thường vắng nhà. Rồi một hôm nàng dẫn hai con đi đến nhà Ray ở luôn ba ngày. Qua ngày thứ tư nàng định trở về dọn hết đồ đạc. J.J. bỏ sở làm ở nhà canh và chờ tin. Mai Ly vừa bước vô nhà, J.J. ôm nàng và hỏi :
- Mấy ngày nay em đi đâu ? Còn hai đứa nhỏ đang ở đâu ?
Mai Ly nhìn thẳng vào mặt J.J., nàng mở lời chậm rải nhưng sắt đá :
- Đi đâu mặc kệ tôi, còn hai đứa nhỏ là con của tôi. Anh không có trách nhiệm gì cả.
J.J. nhẹ giọng :
- Con của chúng ta chứ !
- Hứ. Con của tôi. Vì chúng nó có mẹ, chớ không có cha. Anh nghe rõ chưa ? Tiện đây, xin anh cho phép tôi dọn những gì của ba mẹ con tôi, và cám ơn anh đã giúp đỡ ba mẹ con tôi mấy năm qua...
J.J. buông người xuống salon, chàng im lặng. Rồi chàng đứng lên đến gần Mai Ly và nói :
- Xin em cho anh biết hai con hiện giờ ở đâu để anh đi rước ?
- Không. Chúng nó không phải là con của anh.
- Sao em nói vậy ?
- Anh đừng giả ngu và cũng đừng hỏi nhiều...
J.J. đứng ngay mặt Mai Ly và dịu giọng :
- Em à ! Anh đã suy nghĩ kỹ rồi.
- Anh nghĩ gì ?
- Anh sẽ chấp nhận những gì em muốn.
Mai Ly nghe thế, nàng lấy điếu thuốc lá ghim vào môi, ngồi xuống salon châm lửa hít một hơi dài phì khói từ từ. Mắt nàng nhìn chăm chăm vào mặt J.J. Nàng nghe tự ái vơi đi phần nào. Tánh kiêu ngạo - nàng nhìn J.J. như để soi lòng chàng, nhưng cũng còn nghi ngờ, nàng nghiêm giọng hỏi J.J. :
- Anh vừa nói lời gì, xin anh lập lại một lần nữa có được không ?
- Mai Ly ! Sao em không tin anh ?
- Tin rồi. Tin anh đã ba bốn lần rồi.
- Hôm nay là lời chân thật, anh sẽ cưới em và nhìn nhận hai con một lượt.
Mai Ly nghe êm tai, nàng đứng dậy dụi điếu thuốc vào gạt tàn thuốc, nàng nói :
- Đây là lần cuối cùng anh hứa. Tôi ráng tin anh một lần nữa. Nhưng... ngày mai tôi sẽ đưa hai con về.
- Sao em không cho anh đi rước ?
- Không cần thiết, ngày mai ba mẹ con tôi sẽ về nhà này. Chào anh.
Mai Ly lấy cái xách tay và mở cửa đi nhanh xuống đường. J.J. không dám cản nàng, chàng ra bao-lơn nhìn theo...
Mai Ly lấy taxi trực chỉ đến đường Hồng Thập Tự - Lê Văn Duyệt. Một biệt thự mà Ray mướn cả tuần nay để cho ba mẹ con của Mai Ly ở và chàng cũng dọn về đây luôn.
Mai Ly nhận chuông, đút chìa khóa mở cửa. Ray đi ra, trên tay ẵm hai đứa nhỏ. Mai Tâm vừa thấy mẹ là khóc òa lên. Còn Hữu Trí cười hớn hở gọi mẹ líu lo. Ray choàng tay qua vai Mai Ly cùng đi vô nhà. Ray thong thả hỏi :
- Em không có dọn gì à ?
- Không. Vì em gặp J.J.
- Vậy à ! Xẩy ra như thế nào kể cho anh nghe đi.
Vào nhà, tất cả đến ngồi salon, Mai Ly thuật lại cho Ray nghe từ đầu. Ray nhìn nàng với ánh mắt trìu mến hài lòng và dùng lời nhỏ nhẹ an ủi :
- Anh tin là em sẽ thắng mà.
- Thắng hay bại gì em cũng phải nhận thêm một lần thử thách nữa. À, anh ơi ! Ngày mai ba mẹ em con trở về bến Vân Đồn, anh có buồn không ? Thật em làm phiền anh nhiều quá !
Ray ôm Mai Ly vào ngực chàng và vuốt tóc với cử chỉ thật thương yêu :
- Anh đã nói với em là anh lo cho em tròn vẹn. Hôm nay tình hình thấy sáng sủa, anh rất mừng và mong em được đạt thành ý nguyện thì anh vui chớ làm sao anh buồn hay trách em. Anh vẫn còn yêu em nhiều lắm.
- Anh cao thượng và quân tử quá.
- Không. Anh không cao thượng cũng chẳng quân tử gì cả. Mà việc anh làm chỉ vì anh yêu em chân thật.
- Trời ơi ! Tại sao em không phải là vợ của anh ?
- Mai Ly em !
Ray ôm ba mẹ con Mai Ly vào lòng, nước mắt đôi bên đều nhỏ giọt. Hai đứa nhỏ lặng yên và ngơ ngác giữa giây phút êm đềm và dịu ngọt...
*Mai Ly cùng hai con đã trở về. J.J. bắt tay lo làm thủ tục hôn thú và nhìn nhận Hữu Trí và Mai Tâm. Trong lúc ấy, Mai Ly lại mơ có một đám thật lớn ở trên tầng lầu thứ bảy tại khách sạn "Caravel" để nàng có thể mời tất cả người trong gia đình và bạn bè. Nhưng hỡi ơi ! J.J. không bằng lòng. Chàng chê gia đình của Mai Ly là nhà quê. Còn bạn bè của nàng thì toàn là dân bụi đời, đĩ điếm, dốt học... Mai Ly giận điếng người, vì bị J.J. sỉ nhục. Nhưng dù trong lòng nàng có tức giận đến đâu, nàng cũng phải ráng nhịn để được đạt được cái giá thú và hai con nàng có cha trong trên giấy tờ.
Mai Ly dẹp qua dự định làm đám cưới lớn, nàng chỉ chờ đợi tới ngày ký giấy hôn thú mà thôi.
Ký giá thú và nhìn nhận hai con xong, lòng của Mai Ly đã thỏa mãn. Nhưng nàng lại căm thù J.J. vì mấy lời khinh bỉ hôm nọ. Nàng vẫn đi chơi như thường, và đem chuyện mình thuật lại cho Ray nghe.
Vào đầu tháng 5 năm 1972, Ray sắp mãn giao kèo tại Bộ Tư Lệnh Hải Quân Mỹ. Sẵn dịp đó, chàng tổ chức một dạ tiệc linh đình để tạm biệt Việt Nam và cũng là ăn mừng Mai Ly đã thắng J.J. Chàng cho phép Mai Ly muốn mời ai tùy ý. Ray cũng mời một số bạn bè và căn dặn Mai Ly đừng nói là ăn mừng nàng được J.J. cưới.
Ray đặt tiệc nhà hàng Tây trong khách sạn "Continental". Hai bên mời khoảng vài trăm người. Ăn uống xong. Sau cùng ăn bánh và uống "Champagne", Ray đứng dậy, miệng tươi cười, tay nâng ly và nói với mọi người :
- Đêm nay là tiệc vui để tôi tạm biệt Việt Nam và cũng là tiệc vui cho Mai Ly, người yêu của tôi tám năm về trước. Xin các bạn cùng chia vui với Mai Ly. Vì nàng vừa lấy chồng...
Mọi người đều vỗ tay vui cười... mà họ lại ngẩn ngơ nhìn nhau... ? ? ?
Những cơn gió lốc đã qua,
Ai là Quân tử ? Ai là Tiểu nhân ?
Khi nào chấm dứt cõi trần,
Mới phân biệt được, Thánh, Thần là ai ?
Còn tiếp quyển III
(Viết xong tại Gia-Tự DiệuThi,
Paris, Ivry-sur-Seine, đêm xuân 1992)
Chương 10 - Mai Ly II (phỏng theo đời Việt Dương Nhân)
Chương 10
Gió sao, gió thổi ngược chiều !
Để cho thuyền phải gặp nhiều bão giông.
Bao giờ trời tạnh mây trong,
Vầng dương rực sáng, nắng hồng về đây ?
Gió sao, gió thổi ngược chiều !
Để cho thuyền phải gặp nhiều bão giông.
Bao giờ trời tạnh mây trong,
Vầng dương rực sáng, nắng hồng về đây ?
Thời gian trôi nhanh. Hữu Trí và Mai Tâm đã đến tuổi vào trường mẫu giáo. Nhìn trên giấy khai sanh c ủa hai con; có mẹ không cha, lòng Mai Ly càng thấm đau. Bấy giờ nàng suy nghĩ đến bỏ ngủ quên ăn, tự nhủ :
- Mình phải tranh thủ ! Phải tranh thủ ! Mình phải thắng với bất cứ giá nào.
Mai Ly ngậm đắng nuốt cay với bao nỗi sầu u uất. Một hôm nàng đứng ngay cửa sổ nhìn trời mà trong lòng vừa đau vừa hận, rồi tự trách : "Lỗi tại tôi. Lỗi tại tôi ! Vì quá tự tin và tin người. Trời ơi, hỡi trời !"
Bất chợt J.J. đến gần hỏi :
- Sao em buồn vậy ?
Mai Ly xoay mình lại miệng cười gượng :
- Em có buồn gì đâu.
- Em à ! Em nên đi chơi với bạn bè một chút đi. Chớ em ở nhà hoài, riết rồi em xem anh như cái bàn cái ghế đó. Nè, anh cho em thêm một chút tiền đây.
Mai Ly ngạc nhiên, nàng tự hỏi :
- Sao lạ vậy cà ? Từ ngày mình về ở đây, mình bỏ hút thuốc, bỏ uống rượu, ăn mặc kín đáo, mình nghe tất cả lời khuyên dạy của J .J. Sao hôm nay chàng bảo mình đi chơi, mà còn cầm tiền cho mình thêm nữa chứ ? Lạ Thật ! Mai Ly trầm tư suy nghĩ tiếp :
- Vậy là chàng có gì thay đổi rồi. Hay là chàng có mèo-chuột nên lương tâm chàng cắn rứt.Vì chàng thấy mình cứ ở nhà hoài ! Bao nhiêu câu hỏi và nghi ngờ. Mai Ly đều đánh bật ra hết. Nàng nhủ : "Không phải thế, mình tin tưởng chàng, vì chàng thương con lắm và chàng vẫn yêu mình kia mà !". Mai Ly rất tự tin, hơn nữa nàng ỷ lại nhan sắc còn trẻ đẹp và cộng thêm sự ngoan hiền mấy năm trời với J.J. Nàng lấy tiền, hôn và nói cám ơn J.J.
Mấy ngày đêm Mai Ly suy nghĩ miên man. Rồi một buổi chiều, nàng soạn mấy quyển sách định lấy ra đọc, có điện thoại reo :
- A-lô ! Ai đó ?
- Tao nè, Mai Ly đó hả ?
- Ờ, mà ai vậy ?
- Tao, Phượng đây. Mầy không nhận ra giọng nói của tao sao ?
- Biết rồi, lâu quá tao không có tin tức của mầy. Sao mậy, dạo này chồng con ra sao ? Có đẻ đứa nào chưa ?
- Vẫn chưa có. Còn chồng tao thì cũng như thế. Riết rồi chán ngáy nên tao đi chơi dữ lắm. Hôm nào tao kéo mầy đi với tao nhé !
- Thôi, Phượng ơi ! Cho tao an phận đi.
- Con khỉ mốc. An phận hả ? Tao gặp chồng mầy đi với đào ở "Maxim’s".
Mai Ly bị chấn động mạnh, nhưng nàng cố gượng cười và nói :
- Con quỉ, đừng xạo mầy ơi ! Kiếm chuyện để gài tao đi chơi hả ?
- Tao nói thiệt, tin hay không tùy mầy.
- Rồi mẹ à ! Con tin, kể cho con nghe đi. Đứa nào. Đầm hay Việt ?
- Đầm lai, tóc dài, mang mắt kiếng trắng, có vẻ trí thức chớ không phải loại của tụi mình đâu. Coi chừng mất chồng đấy nghe cưng.
- Từ từ chớ em. Sao mầy dọa tao dữ vậy Phượng ?
- Tao không có dọa mầy đâu. Ừa, cứ ở nhà làm gái lành, làm vợ và mẹ hiền mà trên đầu mọc sừng không hay.
- Vì tao chưa thấy làm sao mà kết tội được. Mầy nói thì tao sẽ để ý đề phòng. Ờ, tao thấy J.J. hơi kỳ kỳ.
- Kỳ cái gì, hả nhỏ ?
- Bữa hôm kia hắn cầm tiền cho tao và bảo tao đi chơi.
- Lạ con khỉ mốc ! Ê, hôm nào tao ra chở mầy đi nhậu nha. Dạo này tao có xe hơi rồi.
- Cha, ngon quá ta. Ờ, để hôm nào mầy ra đây nhớ cho tao hay trước để tao xin phép J.J.
- Cái con này, sao mầy sợ chồng quá vậy ?
- Thì chồng tao, tao sợ có sao đâu ?
- Thôi nha "Gái Già". Mai mốt hén !
Bỏ điện thoại xuống, Mai Ly nghe trong lòng nổi lên cơn ghen. Và sau đó J.J. đi làm về, nàng hỏi liền :
- Anh đi "Maxim’s", sao anh không cho em biết ?
- Anh đi... vì có áp-phe.
- Áp-phe hả ? Áp-phe với Đầm lai à ?
- Thì đi chung với mấy người bạn họ dẫn theo vợ của họ.
- Vợ của họ, hay bồ của anh ?
J.J. hơi cáu lên, chàng nói :
- Bồ rồi sao ?
Mai Ly phừng phực cơn ghen, nàng đấm tay vô tường nhám hai ba cái và nói :
- Anh sẽ chờ xem.
Tay Mai Ly bị trầy sướt đẫm máu, dì Năm bếp chạy lên lấy vãi băng lại, bà nói :
- Trời ơi ! Sao cô giận chi mà cô làm đau cô vậy ?
- Không có sao đâu dì Năm à ! Tối nay con không có ăn cơm nhà, nhờ dì nói với con Bánh cho tụi nhỏ ăn cơm xong rồi cho đi ngủ sớm nha.
Dặn dò mấy lời, Mai Ly đi vô phòng sửa soạn thay quần áo, nàng mới ra cửa thì J.J. nắm tay nàng lại hỏi :
- Em đi đâu giờ này ?
Mai Ly hất tay J.J. nàng nói :
- Đi chơi chớ đi đâu.
J.J. đành nín thinh để cho Mai Ly đi. Mai Ly ra khỏi nhà và lấy Taxi chạy thẳng qua vũ-trường nhà hàng Maxim’s. Vào trong, lên lầu không thấy Phượng. Nàng chạy lại nhà hàng vũ trường Thanh-Long. Mới xuống xe thì nghe tiếng Phượng :
- Ê ! Gái-Già ! Mầy đi đâu giờ này ?
- Đi kiếm mầy để nhậu chớ đi đâu !
- Xạo mầy ! Sao mầy biết tao ở đây ?
- Ngửi mùi mậy ! Bữa nay tao chơi mút chỉ đó.
- Dám không ?
Phượng quay lại nói cả bàn :
- Đây là Mai Ly bạn của tôi, mà tôi đặt cho nó cái tên đặc biệt là "Gái-Già".
Cả bàn cười rộ lên, có một chàng vọt miệng :
- Già cỡ này chắc làm đàn ông nổ con mắt hết quá ! Có chồng chưa ?
Phượng trả lời :
- Chửa chồng, mà đã có hai con rồi.
- Hai con mà trông còn ngon quá. Mời cô Mai Ly.
Mai Ly ngồi xuống nâng ly và hỏi Phượng :
- Ê, Phượng ! Sao mầy không giới thiệu tên. Ai vậy ? Anh tên gì đó anh ?
- Cô hỏi tôi à ?
- Vâng ! Bạn đấy !
- Tôi tên Cẩn ! Còn đây là Trung, Trực...
- Hân hạnh được biết các bạn.
Phượng nói với Mai Ly :
- Ê, nhỏ ! Mấy anh này lớn hơn tụi mình. Mầy gọi bằng anh, chớ gọi bạn, bạn hoài kỳ quá mầy ơi !
- Thế à ! Ờ, anh thì anh. Coi chừng anh Cẩn nhỏ hơn tao đó Phượng ơi ! Cho biết mấy tuổi được không anh... anh Cẩn.
- Được chớ ! Hai mươi tám cái "xuân non".
- Rồi ! Mai Ly chịu làm em của anh.
- Còn Mai Ly mấy cái xuân, sao không nói ?
- Một phần tư thế kỷ, tức là hai mươi lăm cái "xuân già". Thôi nâng ly lên chứ...
Phượng hỏi :
- Đêm nay mầy được phép đi chơi đến mấy giờ vậy Mai Ly ?
- Xả láng, sáng về cũng chẳng hề gì.
- Chịu chơi há ! Lâu quá mầy mới sút chuồng đấy !
- Đừng chọc quê tao nhé Phượng !
Trung và Trực cứ ngồi nhậu mà không nói gì cả. Cẩn quay sang nói với Phượng :
- Mai Ly có vẻ chịu chơi như Phượng.
Phượng nâng ly nóc một hơi cạn và ôm choàng vai Mai Ly :
- Mấy năm qua mầy tu, đêm nay ra đời. Nhớ chơi cho đã nghe mậy !
- Lẽ đương nhiên. Tao thí mạn mặc cho đời tới đâu thì tới.
Trên bàn ai cũng ngà ngà say. Tiếng cười nói rộn rã. Không ai để ý đến tiếng nhạc lời ca. Đèn bớt lờ mờ mang lại cảnh vũ trường của bướm hoa lơi lả.
Mai Ly cũng ngà say nhưng nàng còn tỉnh, tự nhủ : "Mấy năm trước đây mình đã ở trong cảnh này. Chán ngán quá nên ôm mộng làm vợ hiền. Ngày nay sự mơ mộng ấy đã tan tành theo mây khói. Mình sẽ thành con ngựa hoang trở về rừng cũ chăng ?"
Chén qua, ly lại nói cười mà đã hơn mười một giờ rồi. Mai Ly đứng lên ngoắt cậu chạy bàn :
- Xin tính tiền hết bàn này dùm đi em.
Phượng vọt miệng :
- Ê, bậy hoài nhỏ ! Đêm nay tao và mấy anh mời, mầy đừng làm vậy kỳ lắm.
- Vậy thì xin hôm khác đáp lại nha.
- Mầy về hả Mai Ly ?
- Ờ, đã khuya quá rồi, sắp hết giờ giới nghiêm.
Cẩn quay sang nói :
- Đâu có sao Mai Ly. Tụi này sẽ đưa Mai Ly về.
- Vậy thì tốt. Nhưng đừng quá trễ. Rủi mà gặp Cảnh-sát khó thì mắc công lắm đó.
Phượng cười khà khà :
- Coi vậy mà sợ há !
Mai Ly cười gượng nói :
- Sợ chớ mậy. Vì tao còn hai đứa nhỏ nữa mầy ơi !
Phượng và Cẩn móc tiền ra trả rồi đồng đứng lên, Cẩn nói :
- Tụi mình phải đưa Mai Ly về. Ê, Trung, Trực ! Tụi bây dậy đi về. Uống mới có bấy nhiêu đó mà say mèm, ngủ gà ngủ gật.
Tất cả đều đứng lên ra xe của Phượng. Chiếc xe hơi hiệu Peugeot 304 màu trắng còn mới toanh. Phượng lái, Mai Ly ngồi đàng trước. Cẩn, Trung, Trực ngồi phía sau. Xe ngừng lại trước nhà Mai Ly, nàng xuống xe và tổng chào.
Mai Ly mở cửa vô nhà, nàng ngồi ở salon hít vài hơi thuốc lá, tiến đến tủ rượu rót một ly Whisky ực ực. Nàng trở lại salon ngồi hút thuốc tiếp. Đầu óc đang quay cuồng, nàng gục đầu suy nghĩ nhớ lại cuộc đời tấm bé của nàng. Nước mắt ràn rụa chảy và thả hồn nhớ về thuở ấu thơ...
... Mai Ly mới có sáu, bảy tuổi vừa vào học lớp mẫu giáo. Em ôm cặp-táp bện bằng dây bàng, bên trong chỉ có tấm bảng đen và quyển sách vần xuôi với mấy cục phấn trắng. Vừa tan học em đi bộ về nhà. Đang hồn nhiên vừa đi vừa đá mấy cọng rơm rạ trên đường mòn. Bỗng có tiếng của Hiệp, đứa bạn học chung lớp và chung xóm :
- Ê, Mai Ly ! Mầy biết gì không ?
- Cái gì vậy Hiệp ?
- Mầy có ba ghẻ.
- Ba ghẻ !
- Còn gì nữa, làm bộ hoài.
- Đừng chọc tao à !
- Xí. Chọc mầy đó dám làm gì tao ? Đám cưới của má mầy... Ê, liu liu... Có ba ghẻ...
Mai Ly nghe Hiệp chọc ghẹo, em rất giận muốn đánh lộn rồi. Vì tánh em dọc ngang gan lì - hay đánh lộn với con trai. Nhưng tới nhà, em vào nhìn thấy có hoa, trái, nước ngọt, với bia để sắp hàng hàng. Chợt nhớ tới những lời của thằng Hiệp trêu chọc. Em nói một mình : "Đúng rồi !".
Mai Ly quăng cặp-táp xuống đất và gọi
- Má ơi, má !
Tiếng của Hà, người anh cả của Mai Ly từ phía nhà sau hỏi vọng lên :
- Cái gì mà mầy la ó vậy ?
- Anh Hai, bộ đám cưới của má hả ?
- Im ! Còn con nít đừng có hỏi lộn xộn.
Mai Ly ra đàng sau, dậm chân, níu áo Hà, hỏi tiếp :
- Má đâu rồi ? Đám cưới của má phải hông ? Phải thằng cha Hai Hoài cưới má hông ? Em ghét nó lắm. Em không chịu đâu. Má ơi ! Má ! Hổng biết đâu. Em đi ra ngoài mả mét với ba cho mà coi.
Bất chợt, Hà tát vô mặt Mai Ly một cái, rồi đưa hai tay xốc em lên đem ra đàng sau bếp nhét khăn vô miệng và trói lại như con heo.
Nỗi căm hận của đứa bé vừa lên sáu, bảy tuổi. Mai Ly thù hết tất cả và trở thành một đứa bé cứng đầu bất trị. Lúc nào em cũng muốn chết đi cho rồi. Mấy lần em buông tay cho té xuống sông. Từ trên cây me sau nhà, em leo lên và thả mình bay xuống như diều, hoặc bị đòn thì liều mạng. Và em cũng thường bỏ nhà đi ra ngồi bên mả cha. Kêu gào khóc la và gọi cha về dẫn em đi theo...
... Cánh cửa phòng mở ra, J.J. đến gần Mai Ly đập vào vai và nói :
- Em về mà sao không vô phòng ngủ, ngồi đây ngủ gục vậy ?
Mai Ly hoàn hồn trở lại, nhìn J.J. như quỉ hiện hình, giọng nói nhừa nhựa :
- Ai đó ? Anh đó hả ?
J.J. lắc đầu, nói :
- Em say quá rồi.
- Em say à !
Mai Ly cười ha hả, nói tiếp :
- Say mà em biết là anh. Vậy, em say cái gì ?
- Thôi, đi vào phòng thay quần áo ngủ.
- Ngủ à ! Ngủ hoài ngủ cả mấy năm rồi. Bây giờ anh bắt em đi ngủ nữa sao ? Thôi anh ơi ! Anh đi ngủ đi, để cho em yên ở nơi đây.
J.J. có vẻ giận, chàng gằn giọng nói lớn :
- Anh bảo em vô phòng ngủ.
Mai Ly ngẩng mặt nhìn J.J. và lấy tay khoác khoác :
- Ha ! Đây là lệnh của anh đấy à ?
- Đúng, anh ra lệnh em đó.
- Lệnh của anh đã hết uy rồi.
J.J. nóng lên, bảo :
- Mai Ly ! Anh bắt em phải vô phòng ngủ.
Mai Ly hất mặt lên :
- Nếu không, anh sẽ làm gì em ?
- Anh không làm gì em, nhưng anh muốn em vô ngủ.
- Không. Không. Em muốn ngồi đây một mình, em muốn yên.
J.J. ôm đầu, chàng nói :
- Trời ơi ! Sao Mai Ly như thế này ?
Mai Ly nghe khoái chí và trong lòng nghe đã tự ái. Nàng ngẩng cổ lên :
- Tự anh biết. Tự anh hiểu. Và bây giờ xin anh cho tôi yên được không ?
- Được, được. Tùy em.
J.J. bỏ vô phòng. Còn lại một mình Mai Ly, nàng gục đầu khóc một hồi rồi vùi đầu trong giấc ngủ vừa say vừa mệt.
- Mình phải tranh thủ ! Phải tranh thủ ! Mình phải thắng với bất cứ giá nào.
Mai Ly ngậm đắng nuốt cay với bao nỗi sầu u uất. Một hôm nàng đứng ngay cửa sổ nhìn trời mà trong lòng vừa đau vừa hận, rồi tự trách : "Lỗi tại tôi. Lỗi tại tôi ! Vì quá tự tin và tin người. Trời ơi, hỡi trời !"
Bất chợt J.J. đến gần hỏi :
- Sao em buồn vậy ?
Mai Ly xoay mình lại miệng cười gượng :
- Em có buồn gì đâu.
- Em à ! Em nên đi chơi với bạn bè một chút đi. Chớ em ở nhà hoài, riết rồi em xem anh như cái bàn cái ghế đó. Nè, anh cho em thêm một chút tiền đây.
Mai Ly ngạc nhiên, nàng tự hỏi :
- Sao lạ vậy cà ? Từ ngày mình về ở đây, mình bỏ hút thuốc, bỏ uống rượu, ăn mặc kín đáo, mình nghe tất cả lời khuyên dạy của J .J. Sao hôm nay chàng bảo mình đi chơi, mà còn cầm tiền cho mình thêm nữa chứ ? Lạ Thật ! Mai Ly trầm tư suy nghĩ tiếp :
- Vậy là chàng có gì thay đổi rồi. Hay là chàng có mèo-chuột nên lương tâm chàng cắn rứt.Vì chàng thấy mình cứ ở nhà hoài ! Bao nhiêu câu hỏi và nghi ngờ. Mai Ly đều đánh bật ra hết. Nàng nhủ : "Không phải thế, mình tin tưởng chàng, vì chàng thương con lắm và chàng vẫn yêu mình kia mà !". Mai Ly rất tự tin, hơn nữa nàng ỷ lại nhan sắc còn trẻ đẹp và cộng thêm sự ngoan hiền mấy năm trời với J.J. Nàng lấy tiền, hôn và nói cám ơn J.J.
Mấy ngày đêm Mai Ly suy nghĩ miên man. Rồi một buổi chiều, nàng soạn mấy quyển sách định lấy ra đọc, có điện thoại reo :
- A-lô ! Ai đó ?
- Tao nè, Mai Ly đó hả ?
- Ờ, mà ai vậy ?
- Tao, Phượng đây. Mầy không nhận ra giọng nói của tao sao ?
- Biết rồi, lâu quá tao không có tin tức của mầy. Sao mậy, dạo này chồng con ra sao ? Có đẻ đứa nào chưa ?
- Vẫn chưa có. Còn chồng tao thì cũng như thế. Riết rồi chán ngáy nên tao đi chơi dữ lắm. Hôm nào tao kéo mầy đi với tao nhé !
- Thôi, Phượng ơi ! Cho tao an phận đi.
- Con khỉ mốc. An phận hả ? Tao gặp chồng mầy đi với đào ở "Maxim’s".
Mai Ly bị chấn động mạnh, nhưng nàng cố gượng cười và nói :
- Con quỉ, đừng xạo mầy ơi ! Kiếm chuyện để gài tao đi chơi hả ?
- Tao nói thiệt, tin hay không tùy mầy.
- Rồi mẹ à ! Con tin, kể cho con nghe đi. Đứa nào. Đầm hay Việt ?
- Đầm lai, tóc dài, mang mắt kiếng trắng, có vẻ trí thức chớ không phải loại của tụi mình đâu. Coi chừng mất chồng đấy nghe cưng.
- Từ từ chớ em. Sao mầy dọa tao dữ vậy Phượng ?
- Tao không có dọa mầy đâu. Ừa, cứ ở nhà làm gái lành, làm vợ và mẹ hiền mà trên đầu mọc sừng không hay.
- Vì tao chưa thấy làm sao mà kết tội được. Mầy nói thì tao sẽ để ý đề phòng. Ờ, tao thấy J.J. hơi kỳ kỳ.
- Kỳ cái gì, hả nhỏ ?
- Bữa hôm kia hắn cầm tiền cho tao và bảo tao đi chơi.
- Lạ con khỉ mốc ! Ê, hôm nào tao ra chở mầy đi nhậu nha. Dạo này tao có xe hơi rồi.
- Cha, ngon quá ta. Ờ, để hôm nào mầy ra đây nhớ cho tao hay trước để tao xin phép J.J.
- Cái con này, sao mầy sợ chồng quá vậy ?
- Thì chồng tao, tao sợ có sao đâu ?
- Thôi nha "Gái Già". Mai mốt hén !
Bỏ điện thoại xuống, Mai Ly nghe trong lòng nổi lên cơn ghen. Và sau đó J.J. đi làm về, nàng hỏi liền :
- Anh đi "Maxim’s", sao anh không cho em biết ?
- Anh đi... vì có áp-phe.
- Áp-phe hả ? Áp-phe với Đầm lai à ?
- Thì đi chung với mấy người bạn họ dẫn theo vợ của họ.
- Vợ của họ, hay bồ của anh ?
J.J. hơi cáu lên, chàng nói :
- Bồ rồi sao ?
Mai Ly phừng phực cơn ghen, nàng đấm tay vô tường nhám hai ba cái và nói :
- Anh sẽ chờ xem.
Tay Mai Ly bị trầy sướt đẫm máu, dì Năm bếp chạy lên lấy vãi băng lại, bà nói :
- Trời ơi ! Sao cô giận chi mà cô làm đau cô vậy ?
- Không có sao đâu dì Năm à ! Tối nay con không có ăn cơm nhà, nhờ dì nói với con Bánh cho tụi nhỏ ăn cơm xong rồi cho đi ngủ sớm nha.
Dặn dò mấy lời, Mai Ly đi vô phòng sửa soạn thay quần áo, nàng mới ra cửa thì J.J. nắm tay nàng lại hỏi :
- Em đi đâu giờ này ?
Mai Ly hất tay J.J. nàng nói :
- Đi chơi chớ đi đâu.
J.J. đành nín thinh để cho Mai Ly đi. Mai Ly ra khỏi nhà và lấy Taxi chạy thẳng qua vũ-trường nhà hàng Maxim’s. Vào trong, lên lầu không thấy Phượng. Nàng chạy lại nhà hàng vũ trường Thanh-Long. Mới xuống xe thì nghe tiếng Phượng :
- Ê ! Gái-Già ! Mầy đi đâu giờ này ?
- Đi kiếm mầy để nhậu chớ đi đâu !
- Xạo mầy ! Sao mầy biết tao ở đây ?
- Ngửi mùi mậy ! Bữa nay tao chơi mút chỉ đó.
- Dám không ?
Phượng quay lại nói cả bàn :
- Đây là Mai Ly bạn của tôi, mà tôi đặt cho nó cái tên đặc biệt là "Gái-Già".
Cả bàn cười rộ lên, có một chàng vọt miệng :
- Già cỡ này chắc làm đàn ông nổ con mắt hết quá ! Có chồng chưa ?
Phượng trả lời :
- Chửa chồng, mà đã có hai con rồi.
- Hai con mà trông còn ngon quá. Mời cô Mai Ly.
Mai Ly ngồi xuống nâng ly và hỏi Phượng :
- Ê, Phượng ! Sao mầy không giới thiệu tên. Ai vậy ? Anh tên gì đó anh ?
- Cô hỏi tôi à ?
- Vâng ! Bạn đấy !
- Tôi tên Cẩn ! Còn đây là Trung, Trực...
- Hân hạnh được biết các bạn.
Phượng nói với Mai Ly :
- Ê, nhỏ ! Mấy anh này lớn hơn tụi mình. Mầy gọi bằng anh, chớ gọi bạn, bạn hoài kỳ quá mầy ơi !
- Thế à ! Ờ, anh thì anh. Coi chừng anh Cẩn nhỏ hơn tao đó Phượng ơi ! Cho biết mấy tuổi được không anh... anh Cẩn.
- Được chớ ! Hai mươi tám cái "xuân non".
- Rồi ! Mai Ly chịu làm em của anh.
- Còn Mai Ly mấy cái xuân, sao không nói ?
- Một phần tư thế kỷ, tức là hai mươi lăm cái "xuân già". Thôi nâng ly lên chứ...
Phượng hỏi :
- Đêm nay mầy được phép đi chơi đến mấy giờ vậy Mai Ly ?
- Xả láng, sáng về cũng chẳng hề gì.
- Chịu chơi há ! Lâu quá mầy mới sút chuồng đấy !
- Đừng chọc quê tao nhé Phượng !
Trung và Trực cứ ngồi nhậu mà không nói gì cả. Cẩn quay sang nói với Phượng :
- Mai Ly có vẻ chịu chơi như Phượng.
Phượng nâng ly nóc một hơi cạn và ôm choàng vai Mai Ly :
- Mấy năm qua mầy tu, đêm nay ra đời. Nhớ chơi cho đã nghe mậy !
- Lẽ đương nhiên. Tao thí mạn mặc cho đời tới đâu thì tới.
Trên bàn ai cũng ngà ngà say. Tiếng cười nói rộn rã. Không ai để ý đến tiếng nhạc lời ca. Đèn bớt lờ mờ mang lại cảnh vũ trường của bướm hoa lơi lả.
Mai Ly cũng ngà say nhưng nàng còn tỉnh, tự nhủ : "Mấy năm trước đây mình đã ở trong cảnh này. Chán ngán quá nên ôm mộng làm vợ hiền. Ngày nay sự mơ mộng ấy đã tan tành theo mây khói. Mình sẽ thành con ngựa hoang trở về rừng cũ chăng ?"
Chén qua, ly lại nói cười mà đã hơn mười một giờ rồi. Mai Ly đứng lên ngoắt cậu chạy bàn :
- Xin tính tiền hết bàn này dùm đi em.
Phượng vọt miệng :
- Ê, bậy hoài nhỏ ! Đêm nay tao và mấy anh mời, mầy đừng làm vậy kỳ lắm.
- Vậy thì xin hôm khác đáp lại nha.
- Mầy về hả Mai Ly ?
- Ờ, đã khuya quá rồi, sắp hết giờ giới nghiêm.
Cẩn quay sang nói :
- Đâu có sao Mai Ly. Tụi này sẽ đưa Mai Ly về.
- Vậy thì tốt. Nhưng đừng quá trễ. Rủi mà gặp Cảnh-sát khó thì mắc công lắm đó.
Phượng cười khà khà :
- Coi vậy mà sợ há !
Mai Ly cười gượng nói :
- Sợ chớ mậy. Vì tao còn hai đứa nhỏ nữa mầy ơi !
Phượng và Cẩn móc tiền ra trả rồi đồng đứng lên, Cẩn nói :
- Tụi mình phải đưa Mai Ly về. Ê, Trung, Trực ! Tụi bây dậy đi về. Uống mới có bấy nhiêu đó mà say mèm, ngủ gà ngủ gật.
Tất cả đều đứng lên ra xe của Phượng. Chiếc xe hơi hiệu Peugeot 304 màu trắng còn mới toanh. Phượng lái, Mai Ly ngồi đàng trước. Cẩn, Trung, Trực ngồi phía sau. Xe ngừng lại trước nhà Mai Ly, nàng xuống xe và tổng chào.
Mai Ly mở cửa vô nhà, nàng ngồi ở salon hít vài hơi thuốc lá, tiến đến tủ rượu rót một ly Whisky ực ực. Nàng trở lại salon ngồi hút thuốc tiếp. Đầu óc đang quay cuồng, nàng gục đầu suy nghĩ nhớ lại cuộc đời tấm bé của nàng. Nước mắt ràn rụa chảy và thả hồn nhớ về thuở ấu thơ...
... Mai Ly mới có sáu, bảy tuổi vừa vào học lớp mẫu giáo. Em ôm cặp-táp bện bằng dây bàng, bên trong chỉ có tấm bảng đen và quyển sách vần xuôi với mấy cục phấn trắng. Vừa tan học em đi bộ về nhà. Đang hồn nhiên vừa đi vừa đá mấy cọng rơm rạ trên đường mòn. Bỗng có tiếng của Hiệp, đứa bạn học chung lớp và chung xóm :
- Ê, Mai Ly ! Mầy biết gì không ?
- Cái gì vậy Hiệp ?
- Mầy có ba ghẻ.
- Ba ghẻ !
- Còn gì nữa, làm bộ hoài.
- Đừng chọc tao à !
- Xí. Chọc mầy đó dám làm gì tao ? Đám cưới của má mầy... Ê, liu liu... Có ba ghẻ...
Mai Ly nghe Hiệp chọc ghẹo, em rất giận muốn đánh lộn rồi. Vì tánh em dọc ngang gan lì - hay đánh lộn với con trai. Nhưng tới nhà, em vào nhìn thấy có hoa, trái, nước ngọt, với bia để sắp hàng hàng. Chợt nhớ tới những lời của thằng Hiệp trêu chọc. Em nói một mình : "Đúng rồi !".
Mai Ly quăng cặp-táp xuống đất và gọi
- Má ơi, má !
Tiếng của Hà, người anh cả của Mai Ly từ phía nhà sau hỏi vọng lên :
- Cái gì mà mầy la ó vậy ?
- Anh Hai, bộ đám cưới của má hả ?
- Im ! Còn con nít đừng có hỏi lộn xộn.
Mai Ly ra đàng sau, dậm chân, níu áo Hà, hỏi tiếp :
- Má đâu rồi ? Đám cưới của má phải hông ? Phải thằng cha Hai Hoài cưới má hông ? Em ghét nó lắm. Em không chịu đâu. Má ơi ! Má ! Hổng biết đâu. Em đi ra ngoài mả mét với ba cho mà coi.
Bất chợt, Hà tát vô mặt Mai Ly một cái, rồi đưa hai tay xốc em lên đem ra đàng sau bếp nhét khăn vô miệng và trói lại như con heo.
Nỗi căm hận của đứa bé vừa lên sáu, bảy tuổi. Mai Ly thù hết tất cả và trở thành một đứa bé cứng đầu bất trị. Lúc nào em cũng muốn chết đi cho rồi. Mấy lần em buông tay cho té xuống sông. Từ trên cây me sau nhà, em leo lên và thả mình bay xuống như diều, hoặc bị đòn thì liều mạng. Và em cũng thường bỏ nhà đi ra ngồi bên mả cha. Kêu gào khóc la và gọi cha về dẫn em đi theo...
... Cánh cửa phòng mở ra, J.J. đến gần Mai Ly đập vào vai và nói :
- Em về mà sao không vô phòng ngủ, ngồi đây ngủ gục vậy ?
Mai Ly hoàn hồn trở lại, nhìn J.J. như quỉ hiện hình, giọng nói nhừa nhựa :
- Ai đó ? Anh đó hả ?
J.J. lắc đầu, nói :
- Em say quá rồi.
- Em say à !
Mai Ly cười ha hả, nói tiếp :
- Say mà em biết là anh. Vậy, em say cái gì ?
- Thôi, đi vào phòng thay quần áo ngủ.
- Ngủ à ! Ngủ hoài ngủ cả mấy năm rồi. Bây giờ anh bắt em đi ngủ nữa sao ? Thôi anh ơi ! Anh đi ngủ đi, để cho em yên ở nơi đây.
J.J. có vẻ giận, chàng gằn giọng nói lớn :
- Anh bảo em vô phòng ngủ.
Mai Ly ngẩng mặt nhìn J.J. và lấy tay khoác khoác :
- Ha ! Đây là lệnh của anh đấy à ?
- Đúng, anh ra lệnh em đó.
- Lệnh của anh đã hết uy rồi.
J.J. nóng lên, bảo :
- Mai Ly ! Anh bắt em phải vô phòng ngủ.
Mai Ly hất mặt lên :
- Nếu không, anh sẽ làm gì em ?
- Anh không làm gì em, nhưng anh muốn em vô ngủ.
- Không. Không. Em muốn ngồi đây một mình, em muốn yên.
J.J. ôm đầu, chàng nói :
- Trời ơi ! Sao Mai Ly như thế này ?
Mai Ly nghe khoái chí và trong lòng nghe đã tự ái. Nàng ngẩng cổ lên :
- Tự anh biết. Tự anh hiểu. Và bây giờ xin anh cho tôi yên được không ?
- Được, được. Tùy em.
J.J. bỏ vô phòng. Còn lại một mình Mai Ly, nàng gục đầu khóc một hồi rồi vùi đầu trong giấc ngủ vừa say vừa mệt.
Chương 9 - Mai Ly II (phỏng theo đời Việt Dương Nhân)
Chương 9
Mai Ly về nhà lật đật mở bao thư ra đếm tiền. Đúng mười lăm ngàn đồng. Lòng mừng, và nói thầm : "Số tiền này tuy không lớn lắm, nhưng lúc này mình phải gom góp để dành, nào là tiền nhà, tiền cho mẹ, tiền người làm. Căn nhà cất xong cho mẹ mà chưa có đủ tiền vô điện và nước cũng tội nghiệp mẹ mình quá, mình cũng hơi buồn. Nay J.J. cho mình tiền, rồi đây mai mốt chàng biết mình có bầu, chàng sẽ đối xử ra sao ? Chắc mình phải trốn hắn rồi !"
Được số tiền trên, Mai Ly thấy J.J. trở lại bar, nàng lại trốn nữa. Đến mấy tuần lễ bà chủ thấy khó chịu, bèn dẫn J.J. bà chỉ chỗ :
- Ông vào đây, cổ ở dưới comptoire nè.
Bắt buộc mai Ly phải ra mặt, nàng tức bà chủ, và sợ J.J. đòi tiền lại. Nàng muốn khóc lên. Ngồi kế bên J.J. nàng nói giọng buồn :
- Xin lỗi anh. Tại vì em sợ...
- Em sợ gì ? Tại sao em trốn anh ?
- Dạ. Tại em sợ... anh đòi tiền lại và... hơn nữa, em đang có thai... với người Mỹ.
Mai Ly liều mạn nói đại, vì nàng nghĩ trước sau gì J.J. cũng biết. J.J. nghe Mai Ly nói thế. Chàng ôm choàng qua vai nàng và nói một giọng nhẹ nhàng :
- Mai Ly yêu của anh. Anh yêu em lắm, và sẽ yêu cả con em nữa. Anh hứa sẽ lo cho em và cả đứa con trong bụng này luôn.
J.J. lấy tay xoa cái bụng của Mai Ly. Mai Ly nghe những lời J.J. vừa nói, tưởng chừng như nàng đang nằm mơ, rồi nhủ thầm :
- Phải chi những lời nói vừa rồi là của Denny, chắc mình hạnh phúc hơn.
Tình yêu với Denny chưa phai, vì kỷ niệm đang nằm trong bụng. Tim còn rỉ máu. Bỗng nhiên J.J. lại đến và hứa hẹn như thế. Đầu óc Mai Ly như đang quây cuồng trong giấc mơ dịu êm. J.J. là vị cứu tin cho đời nàng chăng ? J.J. làm Mai Ly rung động bởi lời hứa ấy. Lời hứa của J.J. như xoa dịu cái đau, cái khổ, cái lo lắng, cái sợ sệt vì có chửa hoang. Nàng xúc động ngả đầu vào vai J.J., nước mắt tự động rơi đôi dòng.
Kể từ đêm ấy, Mai Ly không còn đi làm nữa. Nàng đi qua, đi lại nhà J.J. vài lần trong tuần. Thỉnh thoảng có ai cần phòng thì nàng cho mướn vài tiếng đồng hồ hoặc một hai đêm để mót mát đóng tiền nhà. Sau khi Mai Ly nghỉ làm, J.J. cho nàng mười ngàn đồng mỗi tháng. Chỉ vừa đủ đóng tiền nhà và trả tiền cho Năm. Tuy tiền có phần chật hẹp. Nhưng nàng cũng còn chút đỉnh nữ trang bán dần dần để xoay xở.
J.J. lo cho sức khỏe Mai Ly và cái thai. Chàng đưa Mai Ly đi khám bác sĩ ở bệnh viện Grall, thử máu và dưỡng thai rất chu đáo. Nhưng đến khi sanh thì Mai Ly bảo J.J. đưa vào nhà bảo sanh Đức-Chính.
Một bé trai kháo khĩnh ra đời. Mai Ly chưa đặt tên, vì nàng nghĩ J.J. sẽ nhìn nhận và đặt tên. Nhưng đến ngày thứ ba thì nàng thất vọng, tự an ủi :
- Đâu phải con của hắn mà mình muốn ổng nhìn nhận. Thôi thì mình tự đặt cho nó một cái tên :
Nguyễn Hữu Trí.
Sanh : ngày 5 tháng 12 năm 1967.
Tại : Quận III, Sàigòn - Việt Nam
Mẹ : Nguyễn thị Mai Ly.
Cha : vô danh.
Dù vậy, Mai Ly luôn nhớ ơn của J.J. nuôi dưỡng bao tháng trời. Vì tình sâu nghĩa đậm. Mai Ly vẫn sống như thế với J.J.
Hữu Trí được hơn một tháng thì biến cố xẩy ra. Việt-Cộng tổng công kích Tết Mậu Thân 1968. Tất cả Snack-bar đều bị đóng cửa. Lúc bấy giờ tiền bạc eo hẹp, nữ trang của Mai Ly cũng bán sạch hết. Nàng đề nghị với J.J. là cho nàng và con dọn qua ở chung để đỡ đóng tiền nhà. Nhưng J.J. không bằng lòng và nói :
- Bây giờ chưa được, em ráng đợi một thời gian nữa.
- Tại sao vậy anh ? Nếu không được thì em phải đi làm trở lại.
J.J. nín thinh, chàng không nói lời nào.
Vì cần tiền, Mai Ly phải trở lại ‘’Sàigòn-Sàigòn-bar’’ làm lén. Cửa bar chỉ mở hé cho những khách quen mà thôi.
Sau hơn tám tháng nghỉ làm. Nay Mai Ly trở lại. Nàng gặp lại toàn là khách quen dạo trước. Họ được biết Mai Ly vừa có một đứa con trai lai Mỹ. Họ tặng quà, biếu tiền. Người này năm ngàn, người kia ba ngàn. Khách với khách đồn nhau, họ cho tiền Mai Ly. Gom góp lại trong một tháng mà cả trăm ngàn đồng. Rồi một phần đi làm lén thêm, tiền vô như nước.
Tuy có tiền như vậy, Mai Ly mộng mơ là J.J. sẽ cưới nàng và nhìn nhận con nàng. Rồi một cuối tuần hai người đi ăn cơm tại nhà hàng ‘’Đào-Viên’’ ở ngoại ô Sài-gòn, với phong cảnh hữu tình, Mai Ly dò hỏi ý của J.J. :
- Anh à ! Có bao giờ anh sẽ cho em làm vợ chính thức của anh không ?
J.J. một chút suy nghĩ rồi nói :
- Mai Ly ! Anh yêu em nhiều lắm, nhưng em đừng bao giờ ước mơ là anh sẽ cưới em. Vì một đời vợ trước đã làm cho anh khổ lắm !
Mai Ly nghe tim mình như vỡ nát, và đau nhói tận đáy lòng. Tự ái nổi dậy. Nàng nghiến răng tự nhũ :
- Thật phũ phàng, nói yêu mình mà bảo mình đừng mơ mộng là hắn sẽ cưới. Mình bỏ hắn à ? Không thể được ! Nếu mình bỏ hắn thì mình thành kẻ vong ơn bội nghĩa. Hơn nữa, lòng mình cũng nghe đã yêu hắn rồi. Bây giờ có tiền, nhưng tình yêu thì như chỉ mành treo chuông, vì mình mà con mình không cha. Ai làm khổ hắn, giờ đây mình phải trả sao ?
Mai Ly thấy chán ngán tình đời, nàng chẳng biết làm sao đây ? Với J.J., vợ không ra vợ, mà tình thì không ra tình, bồ bao tháng cũng chẳng phải đúng. Một ý nghĩ dại khờ ngu ngốc lại ùa vào đầu nàng :
- Hay là mình gày để cho có thai với hắn ? Chắc chắn hắn sẽ cưới mình. Bé Trí đã được một tuổi, giờ đây nếu có con thêm, thì mình mong sao là con gái...
*
Cuối năm 1968, lễ Giáng Sinh vừa qua. J.J. đi nghỉ phép và cũng để ăn tết Tây với cha mẹ chàng ở Pháp. Mai Ly thấy trễ đường kinh, nàng liền đi khám bác sĩ và thử thỏ. Kết quả nàng đã cấn thai. Nàng nhờ bác sĩ làm giấy chứng minh bằng chữ Pháp để gởi cấp tốc qua cho J.J.
Mai Ly ngày đêm thao thức đợi chờ. Đến hơn hai tuần lễ mà nàng không thấy J.J. trả lời. Nàng lo sợ và nghĩ : "Không lẽ có thêm đứa con thứ hai không cha nữa sao ? Tới nước đường cùng chẳng biết gì khác là đi hẹn bác sĩ để phá thai". Đến ngày đi phá thai. Sáng dậy, nàng xuống đường mua bánh mì cho Trí ăn sáng. Nàng đụng đầu chú phát thơ, chú hỏi :
- Cô ơi ! Có phải cô là Nguyễn Thị Mai Ly không ?
- Chú biết tôi mà chú còn hỏi đố nữa !
- Biết cô là biết rồi. Nhưng tôi phải hỏi cho đúng tên họ rõ ràng, vì có điện tín.
- Điện tín hả chú ? Từ đâu vậy ?
- Ở ngoại quốc.
- Chú đưa đây. Nè chú cầm năm chục uống cà phê.
- Cám ơn cô nhiều. Chào cô.
- Dạ, này, chú ơi ! Nếu có thơ, chú nhớ đem lên phòng cháu dùm nghe chú, đừng có đưa dưới này, rủi họ làm biếng đem lên, họ sẽ bỏ vô thùng rác đó chú à !
- Tôi hiểu rồi. Cô khỏi lo. Chào cô.
Mai Ly đi nhanh lên phòng mở ra đọc :
Angers, ngày... tháng... năm 1969
Mai Ly yêu dấu,
Anh có nhận được tin mừng, em ráng dưỡng thai. Ba tuần nữa, anh sẽ trở qua Sàigòn cưới em...
Hôn em
Jean-Jacques H.
Sau khi Mai Ly nhận được bức điện tín với những lời hứa hẹn của J.J. Nàng mừng quá, liền điện thoại cho bác sĩ hay là nàng sẽ đến để dưỡng thai.
Mấy ngày vui mừng đi đâu nàng cũng cầm cái điện tín khoe với bạn bè là J.J. sẽ cưới nàng. Lúc bấy giờ ai hiểu nổi vui mừng của Mai Ly đây ? Nàng như một cánh hoa vừa chớm nở, sắc vóc xinh tươi, hấp dẫn, biết bao ong bướm là đà bay liệng chung quanh nàng. Người thiếu phụ mới có hai mươi ba tuổi đời mà đã trải đời hơn bảy năm. Tưởng đâu cát-bụi-đời đã phủ lấp thân nàng rồi. Nhưng bây giờ là dịp may để cho nàng phủi sạch. Nàng sẽ làm mẹ, làm vợ. Nàng mang trong lòng trọn niềm hy vọng và tương lai cho hai đứa con thân yêu. Tâm hồn nàng êm dịu để chờ đợi ngày J.J. trở lại Sàigòn làm đám cưới. Ôi ! Ánh mặt trời đang tỏa sáng trong tâm hồn Mai Ly.
J.J. đã trở lại Sàigòn hơn một tháng. Mà chàng cứ im lìm không nói động gì đến việc cưới hỏi. Làm Mai Ly chờ mòn mỏi. Cái bụng được bốn tháng rồi. J.J. bảo nàng dọn qua nhà chàng ở. Mai Ly làm theo và vẫn còn mang đầy hy vọng. Mãi đến gần ngày sanh, nàng nhắc lại cái điện tín, J.J. bảo :
- Em sanh xong rồi mình sẽ làm đám cưới.
Mai Ly sanh một bé gái. Nàng lại chờ J.J. đặt tên và khai sanh. Nhưng chàng vẫn im lìm không đá động gì đến. Ngày thứ ba người ta đem giấy tờ để khai sanh, họ hỏi :
- Thưa bà, xin bà ký giấy và đặt tên cho cháu.
Mai Ly run bẵng người lên mà đặt tên con và ký :
Nguyễn Thị Mai Tâm
Sanh : ngày 27 tháng 8 năm 1969
Tại : Quận III, Sàigòn - Việt Nam
Mẹ : Nguyễn Thị Mai Ly
Cha : Vô danh.
Mai Ly đọc tờ khai sanh của đứa con gái xong, nàng tức giận, cổ họng bị nghẹt, rồi ngất lịm. Khi tỉnh dậy như kẻ mất hồn. Xung quanh nàng có bác sĩ và mấy cô y tá mặc đồ trắng mà nàng tưởng là ma, rồi hét lên khóc nức nỡ, nàng mang tâm bệnh và mất ngủ.
Nằm nhà bảo sanh một tuần, Mai Ly trở về sống trong nhà của J.J. Bổn phận làm mẹ, làm vợ ‘’hờ’’, nàng tự an ủi :
- Thôi thì đến đâu hay đến đó. Nàng hết mực chung tình, chỉ ở nhà chờ J.J. và quây quần với hai con.
Hữu Trí và Mai Tâm bề ngoài có cha, có mẹ. Nhưng trong giấy khai sanh cả hai đều là cha vô-danh. Mai Ly hết sức khổ tâm, vì đâu có còn đường nào để lựa chọn được nữa. Nàng đành chịu ôm trọn nỗi niềm đau trong lòng. Mai Ly nhìn hai con mà nàng khóc thầm trong bóng tối. Nàng tự nhận lỗi của nàng gây ra.
Chương 8 - Mai Ly II (phỏng theo đời Việt Dương Nhân)
Chương 8
Gặp Quí Nhân !!
Denny đã đi rồi. Mai Ly dọn trở về nhà đường Nguyễn Công Trứ. Em nằm quằn quại mấy ngày-đêm như một xác chết. Qua mấy ngày sau, em trở lại làm.
"Sàigòn-Sàigòn bar" quang cảnh tưng bừng rộn rịp, có khoảng ba chục cô chiêu đãi viên. Toàn là khách Tây và Mỹ. Mai Ly ngồi áo não tâm tư chẳng buồn tiếp khách. Rồi nghe giọng bà chủ gọi :
- Cô Mai Ly ! Có khách kìa !
Mai Ly đứng dậy tiến về phía người khách đang đứng ở comptoire. Ông trạc tuổi ba mươi, tướng mạo khôi ngô, tư cách lịch sự. Mai Ly mở lời :
- Hé-lô !
- Bon soire !
Mai Ly hơi ngạc nhiên, nhủ :
- Khứa này là người Pháp, hèn chi không ai tiếp hắn. Vì Mai Ly biết bập bẹ chút đỉnh tiếng Pháp. Nàng nói vài ba câu, rồi hỏi ông khách :
- Xin lỗi anh ! Anh nói tiếng Anh được không ?
- Vâng ! Tôi biết chút chút !
- Anh tên gì ?
- Tôi tên Jean-Jacques (JJ).
- Ờ há ! Jean-Jacques, gọi tắt là J.J. phải không ?
- Oui ! Yes ! yes ! Còn cô tên gì ?
- Tôi tên Mai Ly.
- Hân hạnh được biết cô.
Hai người bắt tay chào một cách thân mật. Mai Ly hỏi uống liền sau đó :
- Tôi được uống với anh không ?
- Được. Mời cô.
- Cám ơn anh ! Nhưng tôi được uống thứ nào ? "Sàigòn-Tea" hay "Whisky-Coke" ?
- Sài-gòn-Tea. Vì tôi không có đủ tiền mời cô "Whisky-Coke" đâu.
- Mời anh xuống salon ngồi.
- Không thể được. Vì tôi phải đi liền.
- Thì cứ xuống salon ngồi, chừng nào anh muốn đi cũng được.
J.J. nhìn qua nhìn lại, rồi nói :
- Ngồi salon mắc lắm !
- Vậy anh cho tôi thêm một ly nữa được không ?
- Được. Một ly nữa thôi nhé !
Jean-Jacques mau mau trả tiền, và chào ra về.
Mỗi đêm Mai Ly đi làm. Nàng ráng "tán khách" cho uống "Whisky-Coke" hoặc nước trà để chia tiền. Trong lòng rối rắm như tơ vò, bởi lo cái bụng càng ngày càng to.
Qua một tuần lễ, Jean-Jacques trở lại. Kỳ này chàng ta đến để gặp ông chủ. Các cô cũng đến tiếp, nhưng chàng lại hỏi :
- Xin lỗi, có cô Mai Ly làm đêm nay không ?
- Có. Nhưng nó đang bận tiếp khách ở bên trong. Lời của Kim.
- Được. Tôi sẽ đợi cô ấy.
Kim vào trong nói :
- Ê, Mai Ly ! Có thằng Tây đợi mầy ở ngoài comptoire kìa.
- Ờ, mầy nói với hắn là tao sẽ ra liền.
Mai Ly ra chào J.J. thì có một ly nước trà để sẵn. Nàng đụng ly với J.J., rồi hớp một hớp, nói :
- Xin lỗi anh ! Em bận chút xíu. Em sẽ trở lại liền.
Bên ngoài mấy cô xì xào, nhứt là Kim và Liên, Liên nói :
- Thằng Tây này khoái con bầu rồi. Coi chừng nó sẽ ẵm con của Mai Ly đó Kim à !
Kim trả lời :
- Làm sao mà biết được mầy ơi !
Phía bên trong, bàn của Mai Ly, khách tính tiền và họ ra về. Mai Ly trở lại với J.J. Nàng cứ gọi nước trà liền liền. Jean-Jacques thấy vậy liền hỏi :
- Đêm nay tôi có thể đưa cô về được không ?
Mai Ly ngạc nhiên, h ỏi :
- Đưa tôi về ? Mà về đâu ?
- Sẵn tôi có xe, tôi đưa cô về nhà cô, rồi tôi về.
- Ờ ! Vậy thì anh đợi tôi.
- Đến mấy giờ ?
- Mười một giờ rưỡi.
- Được. Tôi sẽ đợi cô.
Từ đó gần như mỗi đêm Jean-Jacques đến rước Mai Ly về nhà nàng, rồi sau đó chàng về nhà chàng. Làm ông xe-ôm thất nghiệp!
Vài tuần sau Jean-Jacques mời Mai Ly đi ăn cơm và đi xem xi-nê. Cứ như thế kéo dài mấy tuần. Mai Ly cảm thấy anh chàng Tây này lịch sự, lễ độ mà không đòi hỏi gì cả. Rồi một đêm sau khi ăn cơm xong, Mai Ly bạo dạn hỏi :
- Đêm nay, em có thể đến viếng nhà anh được không ?
Jean-Jacques tươi cười đáp :
- Được. Rất hân hạnh.
(...)
Một đêm hoa bướm giao tình. Rồi sáng hôm sau Jean-Jacques đưa Mai Ly về nhà sớm. Nàng nghĩ :
- Tiền thì không có, tình cũng chưa đượm, chưa nồng. Nếu mà hắn biết mình đang có thai với Mỹ. Hắn sẽ chạy xa năm cây số ngàn.
Mấy lần, Jean-Jacques đến tìm Mai Ly, mà lần nào nàng cũng trốn. Bà chủ thấy vậy, bảo :
- Cô Mai Ly à ! Ở ác vừa vừa chớ. Ông ấy là người quen biết chồng tôi. Hơn nữa, ông đàng hoàng lắm. Cô đi ra tiếp người ta đi.
Mai Ly chần chờ, nói :
- Tại ổng chưa biết em có bầu. Nếu nay mai ổng biết thì ổng sẽ chạy xa đó chị ơi !
- Chừng nào tới đó sẽ hay. Còn bây giờ thì cô cứ tiếp ổng đi.
Mai Ly miễn cưỡng ra tiếp. Dù sao đi nữa, giữa nàng và J.J. đã qua một đêm ân ái. Nàng liền nghĩ đến việc xin tiền. Đến ngồi bên cạnh J.J. mà lòng Mai Ly muốn mở lời hỏi, nhưng nàng cứ ngập ngừng, rốt cuộc nàng cũng phải hỏi :
- Anh Jean-Jacques ! Em có đặt mấy cái áo mà em không tiền lấy. Anh có thể giúp em được không ?
J.J. nhìn Mai Ly :
- Cỡ bao nhiêu ?
Vì Mai Ly nói dóc nên không biết là bao nhiêu. Nàng cười cười rồi nói :
- Cỡ mười lăm ngàn đồng.
- Được. Nhưng anh không có bây giờ.
Mai Ly nghĩ :
- Khứa này định bày trò gì đây ? Khỉ mốc, nói được mà không có. Vậy mình phải hỏi đại chừng nào. Mai Ly làm bộ sửa cổ áo của J.J. và hỏi :
- Anh Jean-Jacques à ! Bây giờ anh không có. Vậy chừng nào anh mới giúp em được ?
- Trưa mai. Mai em đến nhà anh ăn cơm. Và sẵn đó, anh sẽ đưa tiền cho em luôn.
- Mai em đến ! Nhưng chút nữa anh có đưa em về được không ?
- Được chớ ! Em ngưng gọi nước trà, vì anh thấy hơi nhiều rồi. Nếu có khách em cứ đi tiếp khách. Anh ngồi đây đợi em.
Mai Ly bị chạm tự ái và hơi bực, nói :
- Anh không cho em ngồi với anh à ?
- Không phải vậy đâu. Vì còn hơn một tiếng đồng hồ em mới hết giờ.
- Vậy anh trả tiền nước, rồi anh về đi. Trưa mai em sẽ đến nhà anh.
- Bộ em giận anh hả ?
- Không. Em đâu có giận. Vì em thấy anh phải đợi lâu. Có anh ngồi đây làm sao em làm việc được ?
- Anh hiểu rồi. Thôi để anh đi một vòng, tới giờ anh trở lại để rước em.
- Anh đi đâu ? à, hay là anh đi về nhà, rồi chút nữa anh trở lại.
Ý nghĩ của Mai Ly lại khác, vì nàng sợ J.J. đi một vòng, rủi ghé vào mấy Snack-bar khác, chàng gặp cô nào hạp-nhãn là nàng sẽ mất J.J. Nên trong đầu nàng nghĩ, hỏi J.J. :
- Anh à ! Đêm nay anh trả khá nhiều ly nước trà rồi, vậy anh còn đủ tiền trả thêm năm ly nữa thì em sẽ được về sớm, vì em thấy trong người em hơi mệt.
- Thế à ! Sao nãy giờ em không nói ? Anh nghĩ phải đúng giờ em mới được về. Vậy kêu bồi bàn lại lấy tiền năm ly nữa đi. Anh còn đủ bấy nhiêu thôi.
Jean-Jacques và Mai Ly vừa ra khỏi "Sàigòn-Sàigòn-bar". Mấy cô còn ở lại với bà chủ, họ bàn tán với nhau :
- Khứa Tây này chịu con bầu dữ à ! Tưởng khứa "kẹo" lắm chứ !
Bà chủ vọt miệng, nói :
- Hứ ! Các cô chưa rành đàn ông. Một khi mà họ "chịu đèn" rồi thì bao nhiêu họ cũng chi hết.
Các cô cười, Liên vọt miệng :
- Con Mai Ly, nó rù rì cũng hay chứ. Nhưng vài tháng nữa cái bụng của nó sình lên thì khứa Tây đó sẽ cho nó số-de.
Bà chủ để ý, thấy mấy cô a tòng với Kim và Liên bài xích cái bụng bầu của Mai Ly, bà nói :
- Thôi, các cô ơi ! Nên tội nghiệp cô Mai Ly, vì đồng nghề nghiệp với nhau, biết đâu sau này các cô không tránh được cảnh của Mai Ly. Nếu không khéo sẽ bước trùng dấu chân đấy. Thôi, sửa soạn đóng cửa đã tới giờ rồi.
*
Mai Ly được Jean-Jacques trả tiền nước và đưa nàng về sớm. Về đến căn phòng, nàng thay đồ xong leo lên giường nằm suy nghĩ : - Chắc chắn là J.J. ưa thích mình lắm rồi, cũng có thể hắn đang si tình. Trưa mai mình đến nhà hắn, vì hắn hứa sẽ cho tiền. Mình phải đến coi có thật không. Chắc hắn không gạt mình đâu. Mai Ly cứ nằm thao thức, mà lòng nàng lại nhớ đến Denny, tự nhủ : "Mình có chửa hoang là do lỗi ở nơi mình. Bởi vì mình quá gàn bướng, nên phải gánh chịu. Biết đâu bây giờ mình được may mắn ?"
*
Buổi sáng, ngày 30 tháng 6 năm 1967. Mặt trời lên cao, ánh nắng xuyên qua kẽ màn. Dưới đường những tiếng còi xe và tiếng người cười nói nghe thật là ồn ào, náo nhiệt. Mai Ly thức dậy kéo màn và ra mở cửa cho Năm vào làm phòng, Năm hỏi :
- Hôm nay chị ăn gì, chị Mai Ly ?
- Thôi Năm à ! Em vắt cho chị hai trái cam sành đủ rồi.
- Em thấy chị mệt mỏi lắm đó. Chị nên ăn chút gì đi, chớ trưa chị không ăn nhịn đói không tốt cho em bé trong bụng đấy.
- Chút nữa chị đi ăn cơm khách. Ờ, lát nữa dọn phòng xong em xuống chợ "Cầu-Ông-Lãnh" mua dùm chị một quày dừa xiêm nha !
- Dạ. Mà có mua cam sành thêm không vậy chị ?
- Thôi, khỏi. Cam dạo này hết mùa rồi, mắc mà ít nước. Có bầu uống nước dừa xiêm tốt hơn.
- Trưa nay, chị mặc đồ gì ? Để em soạn ra, em ủi luôn.
- Mặc đồ gì bây giờ cà ? Áo dài thì chật hết rồi. Ờ, em soạn cái jupe và áo sơ-mi ca-rô ủi dùm chị.
- Dạ. Em bé trong bụng được mấy tháng rồi chị ?
- Hơn ba tháng rồi ! Quần áo của chị bắt đầu mặc hết được. Chị phải may áo bầu đó. Mà dạo này chị kẹt tiền. Vì chị vừa vét hết để cất nhà cho bà. Bây giờ phải lo đủ mọi bề, chị chán quá Năm ơi !
Mai Ly nói chuyện với Năm, loay hoay nàng đã trang điểm xong. Mai Ly đi thay bộ đồ đầm kín đáo, trông như con gái nhà lành. Nàng đánh phấn thoa son rất nhạt. Mái tóc thề buông xỏa khỏi lưng. Nàng xuống đường đón xích-lô-đạp qua nhà Jean-Jacques.
Từ đường Nguyễn Công Trứ - "Khu Dân Sinh" đến bến Vân Đồn chừng vài cây số. Mai Ly vào nhà nhận chuông. Bà bếp ra mở cửa, hỏi :
- Xin lỗi. Cô có phải là cô Mai Ly không ?
- Dạ, phải. Cháu có...
- Dạ, dạ mời cô vào. Ông chủ có dặn tôi. Nếu cô đến sớm thì đợi ông một chút.
Mai Ly bước vào đứng khép nép và nhìn chung quanh. Bà bếp nói :
- Mời cô ngồi. Cô uống gì trước không ?
- Dạ, cám ơn dì, cháu đợi ông ấy về.
Mai Ly đang nhìn chung quanh, nơi đây nàng đã đến một đêm nọ. Nhưng ban đêm, sáng dậy là Jean-Jacques đưa Mai Ly về nên không để ý gì nhiều. Nàng đang thơ thẩn, J.J. mở cửa vào :
- Ô ! Xin lỗi em, anh về hơi trễ, em đến lâu chưa ?
Mai Ly nở nụ cười xinh xắn, nói :
- Không. Em mới đến năm phút thôi.
J.J. hôn Mai Ly, nói :
- Cho anh đi rửa tay nhé !
- Dạ, anh cứ tự nhiên.
J.J. rửa tay xong, trở ra gọi bà bếp dọn cơm và nói với Mai Ly :
- Em đến bàn ăn với anh.
J.J. nắm tay Mai Ly đưa nàng ngồi ghế rồi chàng sang bên kia ngồi đối diện. J.J. nhìn ngắm Mai Ly với cặp mắt rất hài lòng, chàng tiếp lời :
- Hôm nay em diện đẹp quá. Nếu mà không có hẹn, anh sẽ nhìn không ra em đâu.
- Sao vậy ? Bộ em khác hơn mọi hôm hả anh ?
- Hoàn toàn khác, em dùng cơm đi, em uống chút rượu đỏ nha !
- Dạ, cám ơn anh. Em uống nước cam được rồi.
- Rượu này từ bên Pháp gởi qua đó.
- Dạ, em biết, nhưng em đang cử rượu.
- Sao cử rượu ? Em bệnh à !
- Dạ, không. Tại em không thích uống hôm nay.
Dùng cơm xong, J.J. đưa Mai Ly qua salon, cử chỉ chàng rất đàng hoàng. Mai Ly nghĩ rằng, sau bữa cơm chắc chàng bảo nàng vào phòng. Nhưng không phải thế. J.J. hỏi nàng :
- Xách tay em đâu ?
- Dạ, đàng kia kìa.
J.J. đứng dậy lấy cái xách tay đưa cho Mai Ly và bảo :
- Em mở xách tay ra đi.
Mai Ly nghe lời. J.J. móc trong túi quần ra một phong bì bỏ vào xách tay của Mai Ly, và nói :
- Quà của em như lời anh hứa đó. Thôi, sắp tới giờ anh đi làm. Anh đưa em về nhà nha !
- Dạ !
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

